Nỗi đau anh giấu, em có thấu được không?



Tâm sự - Dù chúng ta đã chia tay lâu rồi, cho dù em đã không còn nhớ đến anh nữa nhưng trong lòng anh luôn nghĩ tới em luôn cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ luôn đến với em.

Em luôn là vầng trăng soi sáng tâm hồn anh, trong tâm trí anh luôn có hình bóng của em hiện hữu, anh cứ âm thầm lặng lẽ bước đi một mình, một góc khuất nào đó lắng nghe những giai điệu âm vang bài hát của chúng ta. Đã từ lâu đó đã trở thành một điều không thể thiếu trong cuộc sống của anh. 


Chia tay đâu có nghĩa là hết yêu đâu phải không em, chia tay nhưng nỗi nhớ chẳng hề nguôi ngoai có phải anh yêu em đến điên cuồng hay một cách mà mọi người gọi đó là thằng khùng hay không? Điều đó không quan trong với anh, người ta có nhận xét anh như thế nào đi chăng nữa anh cũng không hề quan tâm chỉ vì anh yêu em thôi. Anh chưa thể quên được em và cũng không mong muốn ai đó lấp đầy khoảng tróng của em trong trái tim của anh cả.

Bây giờ có ngồi đổ lỗi cho ai đúng ai sai thì cũng không hề quan trọng nữa. Ai cũng có một phần lỗi lầm cả. Anh không cố gắng bào chữa cho bản thân mà chỉ trách bản thân mình đã để trái tim lay động và lạnh giá đi từng ngày mà đến anh cũng không thể nào nhận ra. Trái tim em rời xa người mà em từng hứa se yêu mãi yêu đến cả cuộc đời dù có chuyện gì xảy ra cũng cùng nhau vượt qua giờ chỉ còn là những hoài niệm miên man.
Trước mắt anh giờ đây chỉ còn là những ảo ảnh của một quá khứ không có hồi kết, lòng anh nặng trĩu nhưng ưu tư muộn phiền, tâm sự chẳng biết nên cất vào nơi đâu muốn cùng ai trò chuyện nhưng lại không thể, ai hiểu được anh ngoài em đâu. Đến em cũng không muốn lắng nghe những điều anh nói.

Hằng ngày nhìn thấy từng cặp tình nhân vui cười bên nhau trao cho nhau những lời yêu thương, nhưng cái quan tâm mà ngày xưa anh đã từng, nhìn người ta tay trong tay hạnh phúc… Khóe mắt anh cay cay những giọt nước mắt mặn đắng lăn dài trên gò má héo mòn đi từng ngày.

Anh nhớ mình đã cùng nắm tay đứng giữa đất trời bao la thề nguyện sẽ mãi mãi không bao giờ chia xa, tình yêu của chúng ta mãi mãi không bao giờ phai mầu nhưng liệu bây giờ còn là gì của nhau nữa chứ. 

Một mùa đông nữa lại đến một mùa đông lạnh lẽo không có em bên canh, chỉ còn là những kỉ niệm sẽ nhanh chóng xóa nhòa theo năm thắng nhưng hình bóng em trong tim anh sẽ mãi không bao giờ lẵng quên.

Anh luôn sợ người xa lạ với anh sẽ làm em khổ, không mang hạnh phúc cho em, có lẽ anh chỉ lo sợ thôi. Anh như một kẻ tội nghiệp, một kẻ đáng thương bơ vơ, lúc đó anh chỉ muốn hét lên “nỗi đau này ai sẽ thấu”.

Anh nhớ em!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét